Friday, September 11, 2026

Đứa trẻ bên trong mỗi người

Đứa trẻ ngày xưa ấy của bạn từng tổn thương về điều gì? Vì sao bạn chưa chạm đến thành công và hạnh phúc thật sự?

Mỗi người đều đang mang bên trong mình một đứa trẻ từng bị tổn thương, tổn thương đó đáng sợ đến nỗi khiến đứa bé chỉ muốn lẩn trốn sâu bên trong khu vực vô thức của tâm trí cho đến khi trưởng thành.

Chính vì thuộc về hoạt động của vô thức nên mỗi người vẫn luôn thấy ổn, cho tới khi liên kết một số sự việc xảy đến trong đời mình họ nhận ra chúng dường như đều được điều khiển bởi một mô thức chung nào đó, với mục đích cuối cùng: ngăn cản mỗi người bước đến với hạnh phúc và thành công thật sự. Đó chính là cách mà nỗi đau hằn sâu bên trong mỗi người lên tiếng, với khao khát được chữa lành.

Dưới đây là một câu chuyện minh hoạ rất chi tiết về sự ảnh hưởng có hệ thống đối với niềm tin của một người trưởng thành, đến từ đứa trẻ tổn thương bên trong họ. Có thể gúp bạn hình dung về câu chuyện của mình nếu chưa từng liên kết 🙂

Có một đứa bé, từ rất nhỏ đã chứng kiến gia đình mình không hạnh phúc. Anh em đánh nhau, thậm chí chém nhau, anh chị luôn xung khắc với ba mẹ; ba đánh mẹ, mẹ không tin tưởng ba; trong nhà luôn có âm thanh người lớn to tiếng với nhau, tiếng đổ vỡ của những đồ dùng trong gia đình.

Nó còn nhớ như in hình ảnh của tấm thớt gỗ nặng trịch lia thẳng từ tay anh đi ngang đầu mẹ nó, đánh rầm đến tấm ván chắn khoang bếp cạnh mẹ; hay hình ảnh đầu mẹ nó liên tục va vào cạnh giường trong một cơn nóng giận nào đó… Một chuỗi ngày dài, đứa bé chỉ biết nín thở trong sợ hãi, bất lực, đôi lúc vô thức tự hành hạ mình bằng cách cụng đầu liên tục vào cột nhà.

Đến một ngày cùng cực của sự chịu đựng, mẹ quyết định bỏ nhà đi. Trước khi đi, mẹ đã ôm nó đang ngủ và dặn dò trong nấc nghẹn. Những lời dặn thật xót xa, với nỗi khổ tâm của người mẹ trước đường cùng không thể nào làm khác đi… Thật ra, đứa bé đó không hề ngủ, nó chỉ nằm quay mặt vào tường và vờ nhắm mắt. Nó nghe hết từng lời mẹ nói… và khóc nghẹn. Độ tuổi bước vào cấp 2 thời đó, đủ thơ dại để nó không biết phải làm gì, chỉ biết cố nén tiếng khóc và không cho mẹ biết nó đang nghe trọn từng lời đau thắt lòng của mẹ lúc đó.

Cứ như vậy, mẹ nó rời đi. Nó nằm đó, vẫn khóc. Được 1 lúc, nỗi sợ hãi thật lớn ùa tới, nó sợ mất mẹ. Nó vùng dậy ra khỏi giường, dắt chiếc xe 50 mới tập tành biết chạy phi ra khỏi nhà. Trời mưa lớn, nó cứ băng băng ướt nhẹp dưới mưa, nó chẳng còn cảm nhận được nước mắt của mình nữa. Mưa cứ vậy tạt vào mắt, vào mặt, nó mặc kệ. Nó cứ chạy trong vô định theo 1 hướng ra thị trấn mà không có một manh mối nào, với hi vọng mong manh sẽ đuổi theo kịp mẹ. Tối như vậy mẹ đi đâu được? Mưa như vậy mẹ có bị ướt không? Mẹ cứ như vậy mà bỏ mình đi luôn sao? Lòng nó rối nùi lo lắng.

Chạy mải mê 1 lúc, nó tuyệt vọng và quay về vì cũng chẳng biết mẹ đã đi đâu. Những ngày sau đó chẳng rõ thế nào, nó cũng sống, ba và các anh vẫn đi làm. Đàn vịt anh nuôi chết dần khi vào mùa dịch, nó nghĩ cũng vì không có mẹ ở nhà lo toan. Nó vẫn đi học, nhưng hình như nó đã trầm tính và ít nói hơn trước.

Giỗ chị, nó tự đi chợ và tự chuẩn bị 1 mâm cơm nhỏ theo những gì nó từng thấy mẹ làm. Đơn giản vài ba món mà nó đều có thể làm được khi có mẹ, nhưng lúc này nó lúng túng lắm vì chỉ có 1 mình, cứ sợ mình không làm được. Nó phải gọi nhỏ bạn thân sang với lý do để phụ nhưng mục đích có nhỏ bạn ở cùng để nó bớt thấy bất an, nhỏ bạn cũng gắng sắp xếp bỏ việc nhà qua trễ với nó. Cũng tự mình chuẩn bị xong, nhưng nó tủi lắm. Nó muốn mẹ về, nó muốn tự tay mẹ làm lấy mâm cơm này cho chị, nó sợ nó làm chẳng chu toàn được như mẹ. Lúc đó không có nhỏ bạn chắc nó nằm xó mà khóc mất.

Sau một thời gian đủ lâu, nó không còn nhớ rõ, mẹ nó cũng về. Gia đình nhìn có vẻ trọn vẹn, nhưng chỉ có số lượng thành viên là đủ, còn sâu bên trong là những vết sẹo đã không thể liền. Mãi về sau vết sẹo ấy luôn có dịp được nhớ đến, với nỗi đau trỗi dậy, nhức nhối âm ỉ.

Đến khi lớn lên, nó đã có cuộc sống tốt đẹp như và hơn bao người khác. Nó đã không biết rằng, từ ngày đó, đã có một thứ khắc ghi vào sâu trong tiềm thức nó, đến khi trưởng thành mà nó không hề nhận biết. Nó tưởng đó chỉ là chuyện cũ đã được quên đi. Nhưng tâm trí của 1 đứa trẻ như 1 bộ nhớ trống khổng lồ, sẽ thu nạp tất cả những thứ xảy ra có tác động sâu sắc đến cảm xúc của nó, giấu thật sâu vào trong tiềm thức. Đứa bé năm đó vẫn luôn mang theo cuốn phim buồn về gia đình mình, với tổn thương sâu sắc chưa được chữa lành.

Nó với tâm trí khi trưởng thành đã không biết rằng trong tâm khảm đã vô tình hình thành nên 1 rào cản về tất cả mối quan hệ quanh mình: nó không còn tin tưởng vào bất kì mối quan hệ nào nữa, vì đến người thân trong gia đình còn đánh nhau như kẻ thù, đến người thân thiết liền ruột nhất là mẹ nó còn bỏ nó đi, thì còn mối quan hệ nào bền chặt? Mô thức này cứ vậy được lập trình vào tiềm thức nó. Đến khi nhận thức rõ hơn về cuộc đời, ý thức nó dù có “say yes” với các mối quan hệ từ bạn bè, người yêu, đồng nghiệp,… nhưng tiềm thức nó đã luôn “say no” với tất cả. Biểu hiện ra bên ngoài: nó không cho phép mình nhận bất kì sự giúp đỡ nào, hay sẽ tìm cách trả lại sòng phẳng nếu nợ ai đó. Kể cả khi anh bảo vệ dắt dùm nó chiếc xe, nó sẽ từ chối và bảo dạ này em tự làm được.

Bằng cách nào đó, nó đã cố gắng không nhận từ ai điều gì. Vì khi nhận từ họ, nó đã cho phép họ bước gần hơn đến nó trong 1 mối quan hệ bất kì, dù chỉ là quen biết. Và nếu để 1 mối quan hệ hình thành, với 1 niềm tin sẵn có là đến 1 ngày họ sẽ rời đi, bỏ rơi nó, nên nó đã “say no” với mối quan hệ đó bằng mọi cách. Cứ như vậy nó đã sợ bị bỏ rơi, luôn muốn ở 1 mình nhưng 1 mình chủ động mà không phải bị bỏ lại. Nó sợ những âm thanh người ta lớn tiếng với nhau, những tiếng động bất ngờ, hay âm thanh đồ vật bị đổ vỡ…

Hay kiểu tâm lý lúng túng khi ở 1 mình những khi cần mạnh mẽ nhất, đó là lúc nó sẽ đối diện với nỗi sợ hãi chỉ có 1 mình. Việc đủ lớn, sức ép đủ nặng sẽ khiến nó nhận ra nó cần 1 người thật sự cho nó niềm tin ở bên cạnh, chỉ cần biết người đó bên cạnh thôi, dù 1 mình nó sẽ chiến đấu nhưng với niềm tin mãnh liệt rằng nếu trời có sập xuống sẽ có ai đó ở đó, với nó. Như cái cách nó rất cần 1 người anh ở bên trước sức ép của 1 sự kiện lớn, nhưng anh đã để nó 1 mình và áp lực đến gục ngã. Nó đã rất giận anh, giận với lý do chỉ hợp lý với mỗi mình nó.

Đến cả trong tình yêu, khi nó được yêu lần đầu, ý thức nó biết nó đang trong 1 mối quan hệ với trọn vẹn yêu thương, nhưng tiềm thức đã luôn thủ thỉ với nó: xa người này ra, vì họ sẽ lại bỏ rơi mình thôi. Cứ vậy tiềm thức đã gửi đến những câu lệnh đến ý thức, biểu hiện thành những hành động tự lập không cần người đó, không cho người đó cơ hội chở che nó. Rồi, tiềm thức luôn đủ mạnh để sai khiến mọi việc, người đó đã rời khỏi nó, nói đúng hơn nó đã vô tình đẩy người đó rời xa nó.

Cứ như vậy với bất kì mối quan hệ nào, nó đã không cho phép mình nhận.

Cũng từ những tổn thương đó, nó khi lớn đã lựa chọn cách cư xử với người khác thật nhẹ nhàng. Nó càng thấu cảm với người khác hơn khi nhận ra và bắt đầu nói chuyện với đứa bé bên trong mình, quan sát nó, yêu thương vỗ về nó, thấu hiểu nó và khiến nó tháo gỡ được kí ức ngày xưa. Rằng ba mẹ nó có nỗi lòng riêng, và đó là chuyện của cuộc đời họ, không liên quan đến cuộc đời nó. Nó đã mang theo không đáng vào cuộc đời mình…

Đó là câu chuyện của đứa bé ấy. Minh họa để mỗi người nếu chưa biết về đứa trẻ bên trong mình đều có thể tham khảo và tìm ra.

Hãy nghĩ xem, vì sao bạn chưa hạnh phúc? Quá khứ của bạn, nơi có đứa trẻ của bạn, đã có biến cố nào kinh khủng xảy ra? Đứa bé ấy đã trải qua nỗi đau nào, hay thiếu thốn tình yêu thương nào? Tổn thương đó chưa một lần được chữa lành, thì nó vẫn luôn âm ỉ bên trong bạn, hình thành nên những mô thức trong tất cả hành vi và cản trở bạn đến với hạnh phúc thật sự.

Mỗi người đều có một đứa bé từng bị tổn thương như vậy. Tâm trí ngây thơ sẽ không biết đúng sai, chỉ biết ghi vào não những gì nó thấy, nó nhìn nhận theo hiểu biết non nớt lúc đó của nó. Đến lớn tưởng chừng nó đã hiểu, nhưng đứa hiểu là đứa lớn, đứa bé đó vẫn còn tổn thương. Nỗi đau được cất giữ rất sâu trong vô thức, chỉ có thể được chữa lành khi ta biết làm việc với tiềm thức của mình. Tuy nhiên rất khó để một người có thể tự làm được, mà phải được dẫn dắt bởi những người có chuyên môn về khoa học tâm thức, một cách bài bản.

Nếu bạn chưa tìm ra đứa trẻ bên trong ấy và không biết nên bắt đầu thế nào, thì mình đang rất sẵn lòng lắng nghe câu chuyện của bạn, khi bạn sẵn lòng chia sẻ. Chúng ta sẽ ngồi với nhau, mình sẽ ở đó, cùng bạn nhắc về đứa bé ấy, tự bạn sẽ nhận ra đứa bé ấy là ai, vì điều gì mà tổn thương, và quan trọng là mô thức nào đã mang theo ảnh hưởng đến bạn. Chỉ cần nhận ra, bạn đã tiến gần hơn với việc chữa lành nó để hạnh phúc. Còn giải pháp thật sự thì 1 là sẽ có chuyên gia giúp bạn nếu bạn tin tưởng sự giới thiệu của mình, 2 là nhận thức về tâm linh/tâm thức của bạn đủ mạnh cùng với việc dành thời gian nghiêm túc ở bên đứa trẻ ấy, bạn có thể sẽ dần tháo gỡ được.

Mong mọi nỗi đau đều sẽ được chữa lành để những đứa trẻ bên trong đều có thể chạm đến hạnh phúc, với sự xứng đáng trọn vẹn.

Lena.

Previous

Avatar – hiện thân của thiện tâm và chân lý

1 Comment

  1. Hi, this is a comment.
    To get started with moderating, editing, and deleting comments, please visit the Comments screen in the dashboard.
    Commenter avatars come from Gravatar.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Powered by WordPressTheme by UnitedTheme